Nụ hôn của gió

blog4me

Super Moderator
Staff member
#1
có những nốt thăng, nốt trầm
luôn xen lẫn vào nhau và gảy
lên một bản nhạc có thể
mang giai điệu vui hay buồn.
Sôi nổi, nhiệt huyết, mạnh mẽ
nhưng đôi khi cũng có
những nốt trầm xao xuyến,
những nốt trầm mang lại cảm
giác bình yên, ngọt ngào và
đôi khi lơ đãng trong cuộc
sống.
*********:
Posted Hôm qua, 09:25 PM
Quân thấy nó và Vân đi dạo
trong rừng cây sakê y như phim
Trái Tim Mùa Thu!!! Ngàn lần
không thể tin được, “cô nàng
bóng rổ” (Quân đặt nick này cho
Vân kể từ lúc con bé chỉ đọc
Slamdunk mà ném ba phát
trúng rổ cả ba!!!) mặc váy màu
hồng, đi giày búp bê - thứ mà
Vân vẫn bĩu môi “Sến!” khi Quân
khen đẹp. Hay là đang mơ? Tự
tát vào mặt mình, nó thấy đau!
Nghĩa là thật?... Quân chưa kịp
nắm tay Vân thì tự nhiên, mọi
thứ tối đen...
- Ai tắt đèn thế? – Quân gào lên,
tức tối. ít ra cũng phải để nó
nắm tay cô gái trong mơ của nó
rồi hãy cúp điện chứ?
Quân choàng tỉnh, và nó nhận
ra mình đang ở trong một hoàn
cảnh vô cùng “đặc biệt”: Nằm
giữa sân tập bóng!
- Giãn ra! Giãn cho thoáng khí
nào! – Giọng con gái lanh lảnh.
Là Vân.
- Ông tỉnh rồi hả? Hết choáng
Cuộc đời như những bài hát
chưa? Mấy đây? – Vân giơ hai
ngón tay hình chữ V, như một
bác sĩ… tâm thần!
- Rõ hâm! Hai chứ mấy! – Lồm
cồm bò dậy, Quân hắng giọng
cố chứng tỏ mình hoàn toàn
tỉnh táo trước một cơ số các cặp
mắt đang chằm chằm nhìn nó.
- Sai rồi! Năm La Mã chứ! – Vân
phá lên cười. Nhận ra câu
chuyện “giật gân” “có người
ném bóng bị bật vào mặt” đã
kết thúc “có hậu” với màn tỉnh
dậy và hoàn toàn bình thường
của nhân vật chính, đám đông
dần giãn ra và trở lại vị trí cũ
của mình.
- Tôi đã bảo là có ngày bóng sẽ
quay lại tìm ông mà! – Vân càu
nhàu trên đường vào phòng y
tế.
- Chúng mày đang đóng quảng
cáo Hazeline đấy hả? Mà lúc bất
tỉnh nhân sự, mày mơ thấy cái gì
mà cười ngu ngơ thế hả? Chắc
là “bà già” Vân chứ gì? – Minh
từ đâu chạy ra hóng được toàn
bộ đoạn hội thoại, lập tức xỏ
xiên.
Nhìn kiểu cái thằng này cười
ruồi, Quân chỉ muốn đấm cho
nó một phát. Nhưng trước khi
làm điều đó, còn một việc “đáng
giá” hơn nhiều: Tự nguyện để
một-người-nào-đó dìu vào
phòng y tế và tận tay chăm sóc!
- Thế nào rồi hả mày?
- Mày bị ấm đầu hả? Tự dưng
hỏi một câu vô nghĩa! – Quân
hừ giọng.
- Phải! Tao đang nóng hết cả
đầu thay cho mày đây! Theo
nguồn tin mới nhận được thì
hôm qua Vân nhà mình đứng
buôn với thằng lớp phó A2 năm
phút!
Minh biến mất an toàn trong cả
tiết Sử và mang về cho Quân
một cái tin động trời làm thằng
này hiện nguyên hình là một
con cà cuống!
- Cái gì thế? – Quân rú lên khe
khẽ khi Minh kể “thằng này đưa
cho Vân một-cái-gì-đó” .
- Cụ thể là một cái phong bì!
- Phong bì gì chứ?
- Còn gì khác ngoài thư làm
quen! – Minh nhún vai.
Tất nhiên, với những thằng bạn
thân bình thường khác, Quân sẽ
rất vui mừng khi cô bạn thân có
ai đó “để ý”. Nhưng nó lại
không nằm trong cái tập hợp
ấy. Ngay từ khi hình ảnh mái tóc
hơi quăn tự nhiên bay trong gió
nhẹ như một đám mây rơi vào
mắt Quân, nó đã biết mình thích
Vân. ấy thế nhưng vì cái tính
nhát cáy “hổng dám nói” nên
mối quan hệ trong mơ giữa nó
với Vân đã chệch sang một cái
định nghĩa khác vô cùng giản
đơn: Bạn thân!
- Lại vẽ! – Quân xuất hiện đầy
bất ngờ ở sân thượng khu tập
thể. Vân vẫn đang cắm cúi vẽ.
Con bé thường biến thành một
người khác khi ngồi vẽ tranh.
Trầm tính với khuôn mặt như
đang… mơ. Nó vẫn thường
ngắm nghía lại những bức tranh
treo tứ tung trong phòng ốc lộn
xộn và lải nhải: “Tranh ai vẽ mà
đẹp thế nhỉ? Có lẽ tôi vẽ trong
trạng thái mộng du ông ạ! Vì tôi
chả nhớ gì hết!”. Nhìn khuôn
mặt ngốc xít của Vân lúc ấy,
Quân không thể không bật
cười…
- ơ! – Vân ngơ ngác - Đến bao
giờ thế? Chạy xuống nhà lấy hộ
tôi hộp màu nước!
Trong tất cả những lần vẽ tranh,
Quân luôn là “đầu sai”. Thoảng,
Vân còn đề nghị Quân làm
người… bê lọ tĩnh vật làm thằng
bé chịu khổ một cách sung
sướng. Nhưng lần này, Quân
không xuất hiện để làm tình
nguyện viên. Theo nguồn tin
tình báo mà thằng Minh khai
thác từ bọn con gái A2 thì lần
gặp mặt thứ hai, tên lớp phó và
Vân đã đi đâu đó cả buổi chiều!
Thằng Minh đã ấn vào tay Quân
hai tấm vé phim Hàn để gọi là
khúc dạo đầu cho cái gọi là “lời
tỉnh tò ngọt ngào”. Thằng Minh
còn cảnh báo thêm một câu làm
Quân phát hoảng: “Mày không
nhanh lên thì mày sẽ bị thằng
lớp phó A2 cho knock out
đấy!”…
 

blog4me

Super Moderator
Staff member
#3
vừa chùa được của thằng Minh
xong! Nó chưa có “xyz” nào cả
mà lại được khuyến mại một vé
đôi đi xem phim tối thứ bảy mới
“đau sờ cau” chứ! – Quân hớn
hở... nói dối mà không hề vấp.
- Tôi bận vẽ rồi! – Vân nhăn nhó.
Khác hẳn con bé vẫn nhảy cẫng
lên khi được rủ đi xem phim.
- Lại vẽ vời! Bận sao hôm qua tôi
thấy bà hẹn hò với lớp phó? –
Quân gào lên vô cớ. Đây không
phải là lần đầu Vân từ chối đi
chơi. Thậm chí, buổi kỉ niệm ba
năm thành lập bộ ba “ông bà
già” Quân- Vân- Minh gần đây,
nó cũng đến muộn 1 tiếng vì lí
do rất “chính đáng”: Vẽ!
- Tôi đi đâu liên quan gì đến
ông? Với lại hôm qua tôi đi xin
học vẽ cơ mà! – Vân hét lên.
- Với bà thì chỉ có vẽ thôi! Tôi
không là que tăm nào cả, đúng
không?
- Đúng! – Vân hét lên trước khi
Quân lao xuống cầu thang…
Cãi nhau với thằng bạn làm bài
tập bố cục màu của Vân bị bỏ
dở. Quân cũng không sung
sướng gì hơn. Mới ba mươi
phút trước, nó đã phải tốn cả
chai nước… bọt mới năn nỉ ỉ ôi
để thằng bạn thân chịu xếp
hàng mua vé hộ trong khi nó ở
nhà tập dượt kịch bản…
Và khi thằng bạn tốt bụng mang
mã số “quân sư tình nguyện”
gọi điện đến hỏi thăm tình hình
thì nó “phủ đầu” luôn!
- Chỉ tại mày!
- Tại tao là sao?
- Này! Đi xem phim không? Tôi
Quân mất đúng một phút để
tường thuật lại trận cãi nhau vô
cớ và ngắn nhất trong lịch sử ba
năm chơi với nhau.
- Tại mày nhát quá thôi! Mày
thích Vân thì cứ nói đại một câu
cho nó biết có phải là xong rồi
không! – Minh làu bàu.
- Nhưng…
- Trước khi tiếp tục lần thứ một
trăm khi tao nhắc đến vấn đề
này, mày làm ơn hiện thực hoá
cái giấc mơ rắc rối của mày đi!
Quân im bặt. Nó và Minh thừa
biết, cái giấc mơ ấy chính là cưa
đổ cô bạn mà nó đã “ươm” từ
rất lâu. Có điều, hàng tá lí do nó
tự tưởng tượng ra đã ngăn cản
không cho “cây lớn” .
- Phải! Tại tao nhát quá, được
chưa! – Quân dài giọng –
Nhưng nếu mày hiểu rằng tao
nói ra điều đó thì có tới 50%
tình bạn của tao và Vân sẽ đi
tong!
- Và tao khẳng định với mày, nó
đủ thông minh để biết phải làm
gì trong trường hợp nó từ chối
mày! Bọn mày chỉ cần “forget it”
và là bạn như cũ là được mà!
- Biết đâu đấy! Nhỡ nó lại không
thèm nhìn mặt tao nữa thì sao?
- Đi đứng trước gương và tự
vấn với cái đầu đầy bê tông của
mày! – Minh đành chào thua
thằng bạn gàn dở. - Nhưng đi
làm lành ngay đi! Nếu không
Vân sẽ bibi mày trước khi mày
kịp tỉnh tò với nó đấy!
Quân biết, những điều thằng
bạn nói hoàn toàn đúng. Nhưng
nó sợ… Hừ, nỗi sợ hãi thật đáng
ghét. Nhưng dù có ghét hay
không thì nó cũng đang sở hữu
một nỗi sợ hãi ghê gớm!
Sweet Day. Bọn con gái chu mỏ
thổi Bigbabol. Mùi chanh cola
dìu dịu. Bọn con trai thuộc
nhóm “đồng bào xa tổ quốc”
đang tranh nhau những viên
Starburst nhỏ xíu đủ màu. Quân
chạy ào vào lớp, dừng lại ở bàn
Vân. Ngẩng lên thấy cậu bạn,
con bé ấn vào tay Quân một lũ
kẹo đủ mọi thể loại, quảng cáo:
- Tặng ông đấy! Sướng nhá,
toàn kẹo ông thích. Tẹo nữa
nhớ chia cho thằng Minh với!
- Tôi… tôi! Tớ hẹn với cậu ngày
hôm nay được chứ?
- ông bị lắp bắp ngắn hạn hả? –
Vân vẫn mải mê với những chiếc
kẹo mút nhiều vị. Rồi trong một
phần delta giây rất nhỏ, nó
dừng lại, như bị lây chứng lắp
bắp tức thì của Quân:
- Khoan đã! Ông nói với ai thế?
Không phải là tôi đấy chứ?
- Tớ hẹn cậu ngày hôm nay
được chứ? – Quân lặp lại, rất to,
rõ ràng.
Câu nói này đã lọt toàn phần vào
tai toàn bộ khán thính giả đang
hiện diện trong lớp: Mấy cái
bong bóng kẹo cao su bọn con
gái đang thổi dở đồng loạt nổ
lộp bộp. Bọn con trai quên cả
cuộc tranh kẹo đang tới hồi gay
cấn. Mất một giây để kịp hiểu
những thứ trôi với vận tốc 2400
hình trên giây, Vân ngập ngừng
gật đầu. “Hội đồng buôn” nhao
lên như điền chủ được mùa
dưa…
Giữa đường đến rạp chiếu phim,
Vân đề nghị thay đổi: Tặng Minh
đôi vé xem phim (còn đi với ai
hay một mình thì tuỳ nó!) Còn
Vân và Quân thì đổi sang đề tài
đi… đập gián – trò game ưa
thích của cả hai. Sau một hồi
nhảy múa, đập gián, chui vào
bụng cá làm vài vòng Đại Dương
trên tầng năm Vincom, hai đứa
mò lên Hàm Cá Mập ăn kem. Kim
nhiệt kế chỉ con số xấp xỉ 10độ
C!!!
- Có thể tôi sẽ đi! – Giọng Vân
nhẹ tênh không hề vấp.
- Về quê vẽ tranh hả? Tôi sẽ đi
cùng bà. Chủ Nhật này nhé! –
Không để ý tới sự thay đổi trên
nét mặt cô bạn, Quân vẫn còn
ngất ngây con gà tây vì phi vụ
hẹn hò thành công.
- Không phải là về quê! Tôi sẽ đi
du học! Một chuyến đi Pháp học
ngành hội hoạ! 2 tuần nữa sẽ
bay… Vân hít một hơi dài. Nó
đang cố giữ cho giọng mình
nhẹ tênh bằng cách… đọc rap!
- Khoan… khoan đã! – Quân
ngạc nhiên như bị thả cho rơi
tự do từ trên tầng mây thứ chín
xuống – Bà bị mộng du hả?
- Đó là sự thật! Tôi sẽ đi du
học…
- Sao bà không cho tôi biết sớm
hơn? Tất cả những điều kì quái
dạo gần đây là vì lí do này hả? –
Quân nuốt nước bọt, cố tìm lại
khả năng biết nói một câu trọn
vẹn-dễ hiểu của mình.
- Tôi cũng chỉ mới biết cách đây
mấy ngày thôi! Tôi xin lỗi nhé!
- Đừng cãi, cũng đừng xin lỗi.
Tôi không tha lỗi cho bà đâu!
Thời kì bận rộn vừa rồi là bà lao
vào học để lấy học bổng, đúng
không? Vậy mà, tôi, đứa bạn
thân nhất chẳng hề biết gì! Bà
quá đáng thật đấy! – Quân càu
nhàu.
Nó còn biết nói gì ngoàia được của thằng Minh
xong! Nó chưa có “xyz” nào cả
mà lại được khuyến mại một vé
đôi đi xem phim tối thứ bảy mới
“đau sờ cau” chứ! – Quân hớn
hở... nói dối mà không hề vấp.
- Tôi bận vẽ rồi! – Vân nhăn nhó.
Khác hẳn con bé vẫn nhảy cẫng
lên khi được rủ đi xem phim.
- Lại vẽ vời! Bận sao hôm qua tôi
thấy bà hẹn hò với lớp phó? –
Quân gào lên vô cớ. Đây không
phải là lần đầu Vân từ chối đi
chơi. Thậm chí, buổi kỉ niệm ba
năm thành lập bộ ba “ông bà
già” Quân- Vân- Minh gần đây,
nó cũng đến muộn 1 tiếng vì lí
do rất “chính đáng”: Vẽ!
- Tôi đi đâu liên quan gì đến
ông? Với lại hôm qua tôi đi xin
học vẽ cơ mà! – Vân hét lên.
- Với bà thì chỉ có vẽ thôi! Tôi
không là que tăm nào cả, đúng
không?
- Đúng! – Vân hét lên trước khi
Quân lao xuống cầu thang…
Cãi nhau với thằng bạn làm bài
tập bố cục màu của Vân bị bỏ
dở. Quân cũng không sung
sướng gì hơn. Mới ba mươi
phút trước, nó đã phải tốn cả
chai nước… bọt mới năn nỉ ỉ ôi
để thằng bạn thân chịu xếp
hàng mua vé hộ trong khi nó ở
nhà tập dượt kịch bản…
Và khi thằng bạn tốt bụng mang
mã số “quân sư tình nguyện”
gọi điện đến hỏi thăm tình hình
thì nó “phủ đầu” luôn!
- Chỉ tại mày!
- Tại tao là sao?
- Này! Đi xem phim không? Tôi
Quân mất đúng một phút để
tường thuật lại trận cãi nhau vô
cớ và ngắn nhất trong lịch sử ba
năm chơi với nhau.
- Tại mày nhát quá thôi! Mày
thích Vân thì cứ nói đại một câu
cho nó biết có phải là xong rồi
không! – Minh làu bàu.
- Nhưng…
- Trước khi tiếp tục lần thứ một
trăm khi tao nhắc đến vấn đề
này, mày làm ơn hiện thực hoá
cái giấc mơ rắc rối của mày đi!
Quân im bặt. Nó và Minh thừa
biết, cái giấc mơ ấy chính là cưa
đổ cô bạn mà nó đã “ươm” từ
rất lâu. Có điều, hàng tá lí do nó
tự tưởng tượng ra đã ngăn cản
không cho “cây lớn” .
- Phải! Tại tao nhát quá, được
chưa! – Quân dài giọng –
Nhưng nếu mày hiểu rằng tao
nói ra điều đó thì có tới 50%
tình bạn của tao và Vân sẽ đi
tong!
- Và tao khẳng định với mày, nó
đủ thông minh để biết phải làm
gì trong trường hợp nó từ chối
mày! Bọn mày chỉ cần “forget it”
và là bạn như cũ là được mà!
- Biết đâu đấy! Nhỡ nó lại không
thèm nhìn mặt tao nữa thì sao?
- Đi đứng trước gương và tự
vấn với cái đầu đầy bê tông của
mày! – Minh đành chào thua
thằng bạn gàn dở. - Nhưng đi
làm lành ngay đi! Nếu không
Vân sẽ bibi mày trước khi mày
kịp tỉnh tò với nó đấy!
Quân biết, những điều thằng
bạn nói hoàn toàn đúng. Nhưng
nó sợ… Hừ, nỗi sợ hãi thật đáng
ghét. Nhưng dù có ghét hay
không thì nó cũng đang sở hữu
một nỗi sợ hãi ghê gớm!
Sweet Day. Bọn con gái chu mỏ
thổi Bigbabol. Mùi chanh cola
dìu dịu. Bọn con trai thuộc
nhóm “đồng bào xa tổ quốc”
đang tranh nhau những viên
Starburst nhỏ xíu đủ màu. Quân
chạy ào vào lớp, dừng lại ở bàn
Vân. Ngẩng lên thấy cậu bạn,
con bé ấn vào tay Quân một lũ
kẹo đủ mọi thể loại, quảng cáo:
- Tặng ông đấy! Sướng nhá,
toàn kẹo ông thích. Tẹo nữa
nhớ chia cho thằng Minh với!
- Tôi… tôi! Tớ hẹn với cậu ngày
hôm nay được chứ?
- ông bị lắp bắp ngắn hạn hả? –
Vân vẫn mải mê với những chiếc
kẹo mút nhiều vị. Rồi trong một
phần delta giây rất nhỏ, nó
dừng lại, như bị lây chứng lắp
bắp tức thì của Quân:
- Khoan đã! Ông nói với ai thế?
Không phải là tôi đấy chứ?
- Tớ hẹn cậu ngày hôm nay
được chứ? – Quân lặp lại, rất to,
rõ ràng.
Câu nói này đã lọt toàn phần vào
tai toàn bộ khán thính giả đang
hiện diện trong lớp: Mấy cái
bong bóng kẹo cao su bọn con
gái đang thổi dở đồng loạt nổ
lộp bộp. Bọn con trai quên cả
cuộc tranh kẹo đang tới hồi gay
cấn. Mất một giây để kịp hiểu
những thứ trôi với vận tốc 2400
hình trên giây, Vân ngập ngừng
gật đầu. “Hội đồng buôn” nhao
lên như điền chủ được mùa
dưa…
Giữa đường đến rạp chiếu phim,
Vân đề nghị thay đổi: Tặng Minh
đôi vé xem phim (còn đi với ai
hay một mình thì tuỳ nó!) Còn
Vân và Quân thì đổi sang đề tài
đi… đập gián – trò game ưa
thích của cả hai. Sau một hồi
nhảy múa, đập gián, chui vào
bụng cá làm vài vòng Đại Dương
trên tầng năm Vincom, hai đứa
mò lên Hàm Cá Mập ăn kem. Kim
nhiệt kế chỉ con số xấp xỉ 10độ
C!!!
- Có thể tôi sẽ đi! – Giọng Vân
nhẹ tênh không hề vấp.
- Về quê vẽ tranh hả? Tôi sẽ đi
cùng bà. Chủ Nhật này nhé! –
Không để ý tới sự thay đổi trên
nét mặt cô bạn, Quân vẫn còn
ngất ngây con gà tây vì phi vụ
hẹn hò thành công.
- Không phải là về quê! Tôi sẽ đi
du học! Một chuyến đi Pháp học
ngành hội hoạ! 2 tuần nữa sẽ
bay… Vân hít một hơi dài. Nó
đang cố giữ cho giọng mình
nhẹ tênh bằng cách… đọc rap!
- Khoan… khoan đã! – Quân
ngạc nhiên như bị thả cho rơi
tự do từ trên tầng mây thứ chín
xuống – Bà bị mộng du hả?
- Đó là sự thật! Tôi sẽ đi du
học…
- Sao bà không cho tôi biết sớm
hơn? Tất cả những điều kì quái
dạo gần đây là vì lí do này hả? –
Quân nuốt nước bọt, cố tìm lại
khả năng biết nói một câu trọn
vẹn-dễ hiểu của mình.
- Tôi cũng chỉ mới biết cách đây
mấy ngày thôi! Tôi xin lỗi nhé!
- Đừng cãi, cũng đừng xin lỗi.
Tôi không tha lỗi cho bà đâu!
Thời kì bận rộn vừa rồi là bà lao
vào học để lấy học bổng, đúng
không? Vậy mà, tôi, đứa bạn
thân nhất chẳng hề biết gì! Bà
quá đáng thật đấy! – Quân càu
nhàu.
Nó còn biết nói gì ngoài vi
 
Last edited:

blog4me

Super Moderator
Staff member
#4
ệc
trách cứ cô bạn? Có mơ, nó
cũng không ngờ được tới sự
việc bất ngờ này! Làm gì đây?
Ngăn cản? Thuyết phục cô bạn
ở lại, đừng đi vội? Sẽ trì hoãn
được bao lâu chứ? Đã là sự thật
thì chẳng thể trì hoãn được!
Quân chợt nhận ra điều này và
nó quyết định dừng lại mớ hỗn
độn đang lùng bùng trong đầu
nó để cho Vân biết một sự thật…
- Vân này! – “Khoan đã! Nếu nói
ra lúc này, câu chuyện chỉ thêm
rắc rối. Sẽ giải quyết được vấn
đề gì chứ? Chỉ càng khó xử cho
cả hai mà thôi …” một tiếng nói
khác vang lên với nó.
- Chuyện gì thế?
- Tôi nghĩ... tôi nghĩ là bây giờ
chúng ta nên đi về và cho Minh
biết cái tin này! Bà có tin là nó
sẽ hét thủng ống nghe điện
thoại không?
- Và ngã từ trên giường xuống,
máu không lên não trong vài
giây! – Vân cười nhẹ khi nhận ra
dấu hiệu “mọi chuyện đã ở nấc
cân bằng” từ thằng bạn…
Ba mươi phút nữa máy bay cất
cánh. Quân chăm chú nhìn theo
một trong những cái chấm nhỏ
xíu đang di chuyển ra sân bay.
Mái tóc trong gió càng xoăn tợn,
bồng bềnh như một đám mây!
Chợt, Vân quay lại, hét lên câu gì
đó. Trong thoáng chốc, cô bạn
đặt tay lên môi rồi vẫy vẫy cánh
tay về phía Quân…
- Mày đã nói với Vân chưa? –
Minh bỏ đi từ nãy để tạo khoảng
“riêng tư” cho hai người giờ
mới xuất hiện.
- Chưa! Mà nói cái gì cơ? – Quân
cười một kiểu man man không
chịu được!
- Sốt ruột! Bao giờ thì mày mới
chịu “phun” ra cái câu dễ ẹt ấy
hả?
- Còn trăng sao gì nữa. Để sau
đi. Bây giờ thời gian dùng làm
việc khác.
- Việc khác gì cơ? – Mặt Minh
thần ra, ngốc tệ!
- Thế mày nghĩ còn gì ngoài việc
hiện thực hoá ước mơ!
- Ước mơ bay sang đấy với
người mày mơ á? Sến quá! –
Minh lè lưỡi.
- Đấy chỉ là một trong hệ thống
ước mơ của tao thôi! Hệ thống
ấy bao gồm…
- Thôi thôi, cho tao xin hai chữ
“bình yên”! – Thằng bạn lại bắt
đầu lải nhải về những hi sinh
cao cả của nó cho hai người
bạn đến với nhau (ặc!) bây giờ
hoá ra công cốc…
Quân không đáp. Nó mải nhìn
theo bóng chiếc máy bay nhỏ
dần, nhỏ dần trên nền trời xanh
nhạt. Hai đứa vẫn chưa nói với
nhau điều gì, không quà chia
tay, không thiệp, thư, không
một lời hứa hẹn. Chỉ có một nụ
hôn gió gửi lại cho nó. Nhưng
Quân tin- đã và vẫn luôn luôn có
một điều đặc biệt giữa hai đứa
nó. Để nỗi sợ hãi mất một tình
bạn của nó là có lý. Cả sự chờ
đợi và tin tưởng đến một ngày
nói “câu dễ ẹc” với cô bạn cũng
có lý nốt. “Lúc ấy thì mày sẽ là
người được kể đầu tiên, Minh ạ!
Còn giờ thì tao cứ nghe mày ỉ ôi
mắng tao... đần vậy!”
em sẽ cười cho ngày mai rực rỡ
 
#7
Cái chuyện này hồi lớp 9 đua con gái là bạn thân nhất nói tìm hộ ,mình tìm mà không thấy.Giờ không còn học với nó nua.Vì mỗi đua một truờng khác nhau.Nhớ cô áy quá..
 

Facebook Comments

New posts Latest threads Latest profile posts

Top